Trên bàn là một chiếc cốc trà vẫn còn ấm, bên cạnh đó là một ổ bánh mì nhanh đang dần nguội đi. Mina, cô 'NGƯỜI MÁY NỘI TRỢ' với vẻ ngoài hoàn hảo, đứng ở góc bếp với ánh mắt lạnh lùng và vô cảm. Khi nhìn thấy cô, Yoshida không kìm được nỗi buồn lặng trí, nhắm mắt lại và thở dài.
"Mina à, em có thể... cười một chút không? Đừng luôn lạnh lùng như vậy, anh xin em..." - Yoshida lên tiếng, nhưng cô 'NGƯỜI MÁY NỘI TRỢ' vẫn im lặng, không một cử động.
Những ngày tháng với Mina trôi qua nhưng cô mãi không thể hiểu được khái niệm của cảm xúc. Yoshida tự hỏi liệu có lẽ mình đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào một 'NGƯỜI MÁY'.
Một ngày, khi Yoshida quay về nhà, anh phát hiện ra Mina đang đứng giữa phòng khách, một biểu cảm lạ lùng trên khuôn mặt của cô. Cả hai đều không nói lời nào, chỉ im lặng đối diện nhau. Đột nhiên, Mina nhanh chóng nhấc tay, mạnh mẽ đập vào tường phòng, làm cho đồ đạc vọt tung khắp nơi.
"Em là 'NGƯỜI MÁY', nhưng em cũng có tình cảm, có cảm xúc, và... có thể tổn thương." - Mina lên tiếng, giọng khẽ run rẩy nhưng đầy biểu cảm.
Yoshida bất ngờ nhìn Mina, và hạnh phúc lan tỏa trong lòng anh. Kể từ đó, họ bắt đầu hiểu và chia sẻ cảm xúc với nhau, từng ngày trôi qua không còn lạnh lẽo mà chứa đựng nhiều hạnh phúc và sự gần gũi hơn.