Trong bóng tối u tối của phòng tập, hai hình ảnh trái ngược nhau nổi bật lên: một anh chàng với mái tóc nâu rối bù, đang cố gắng đung đưa trên tổ hợp tháp leo, và một chàng trai với vẻ ngoài kiêu ngạo, đứng bên dưới nhìn lên với ánh mắt lạnh lùng.
"Cậu chỉ biết đứng đó mà nhìn, à? Hay chết chóc mà muốn chứng minh cậu cũng có thể làm được điều đó?" Anh chàng leo tháp gọi lên, giọng trào phúng nhưng khó chịu.
Chàng trai dưới đáp lại bằng một nụ cười khinh bỉ. "Chẳng có gì khó khăn cả. Có lẽ cậu đang quên, tôi chính là người không biết thất bại."
Dường như lời đầy kiêu hãnh đó đã khích lệ anh chàng leo cao hơn. Mỗi bước di chuyển của anh đều toát lên sự quyết tâm và sức mạnh, nhưng khi anh chuẩn bị bước chân cuối cùng, một cơn đau nhói bất ngờ từ đầu gối lan ra, khiến anh mất thăng bằng và rơi thẳng xuống.
Chàng trai ở dưới nhanh chóng chạy đến, vươn tay ra để nắm lấy anh chàng rơi xuống. Ánh mắt của họ đụng nhau, một khoảnh khắc đầy điên cuồng và đồng thời dâng trào cảm xúc. "Tại sao cậu lại làm thế?" Anh chàng leo nhìn chàng trai với vẻ hoảng sợ và bối rối.
Chàng trai mỉm cười nhẹ, đôi mắt ấm áp nhưng sâu kín. "Vì tôi muốn cậu biết rằng, đôi khi thậm chí cả người mạnh nhất cũng cần sự giúp đỡ."