Trường học vẫn ngập tràn tiếng cười hồn nhiên của học sinh, nhưng trong trái tim Yukiko, chỉ còn lại nỗi lo lẫn niềm hạnh phúc rối bời. Mối tình giữa cô và Ayumi đang đứng trước bước ngoặt quan trọng, nét đẹp dịu dàng và sức hút ma mị của Ayumi càng khiến Yukiko bối rối hơn.
"Tại sao em không hiểu tâm trạng của tôi?" Yukiko thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt nhòe đi trong cơn mưa rơi. Biết bao điều Yukiko muốn nói với Ayumi, nhưng trước mắt chỉ còn im lặng ngao ngán.
Trong khi đó, Ayumi cũng chìm đắm trong suy tư riêng. Nàng không dám nghĩ đến khả năng mất đi sự hoàn hảo của mối tình đầu mà họ đang có. Nhưng cái áp lực từ xã hội và từ chính bản thân mình đang đè nặng lên vai cô.
Vào một ngày mưa gió, khi hai người cô gái ấy đứng trên mái hiên trường học, mọi điều đã thay đổi. Ayumi gục đầu, nước mắt ấm áp rơi xuống bàn tay đã kiên cường buông bỏ. Yukiko nhận ra rằng, tình yêu không phải là màu hồng nhẹ nhàng như cô từng nghĩ, mà đôi khi nó cay đắng như những giọt mưa đang ướt đẫm mái tóc buông lơi.
"Chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn, đúng không?" Yukiko bắt đầu từng bước đến gần Ayumi, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt của cô. "Chúng ta cùng nhau, mãi mãi".
Sợ hãi rời xa, sức mạnh tình yêu giờ đây lấp lánh giữa họ như một ngọn lửa không thể tắt. Ayumi nhấc đầu lên, đôi mắt sáng lên trong niềm tin, và hai trái tim đập hiệp nhịp, nghe tiếng mưa rơi kia trở nên êm đềm hơn bao giờ hết.