Trận chiến cuối cùng giữa Chúa Tể Tùng Lâm và thế lực đen tối nổi lên như một cơn bão ác liệt, cuốn hút mọi sinh linh vào vùng trời bao la của sự hủy diệt. Trước mặt địch thủ là một bóng tối vô hình vô hình, phát ra những tràng cười xé lòng, phản ánh sự tàn bạo và độc ác.
Tùng Lâm đứng đối diện, ánh mắt nhấp nhô hồn nhiên từng dấu vết của chiến tranh mà anh đã trải qua. Trái tim anh đập mạnh, nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, khơi dậy ngọn lửa nội lực bên trong. Anh nắm chặt thanh kiếm huyền thoại, từng tia sáng tỏa ra, ánh lên khu vực chiến trường u ám.
"Chúa Tể Tùng Lâm, ngươi không thể chống lại ta," giọng nói từ bóng tối vang lên, vững chắc như vạn vật chấp nhận số phận cuối cùng.
Tùng Lâm không đáp, chỉ cất tiếng gọi, "Thần Kiếm Bất Diệt, hãy tỉnh dậy!"
Chợt, thanh kiếm phát ra tia sáng rực rỡ, phản chiếu ánh sáng ban mai lên bầu trời. Sức mạnh nguyên thủy trỗi dậy, lan tỏa khắp nơi, cảm hóa mọi vật xung quanh.
Cuộc chiến nổ lực nhất đã bắt đầu, với sự gan dạ và kiên trì của Chúa Tể Tùng Lâm, đã hứa hẹn một kết thúc kịch tính và không thể đoán trước.