Trong một buổi sáng nắng ấm, Saipu nhảy ra từ góc sách về ý thức mấu chốt của căn phòng. Cô bé Cyclops tự tin nắm chặt cán bút vẽ, nhấc lên một tờ giấy trắng mịn để bắt đầu khám phá tài năng nghệ thuật của mình. Bỗng dưng, tiếng rên rỉ đau lòng từ bên ngoài phòng phản ánh sự hoảng loạn.
"Shouta ơi, sao em lại khóc?" Saipu chạy ra ngoài, đôi mắt lớn nhìn chằm chằm vào cậu em trai ngồi uống sữa bên cánh cửa sổ. Shouta, vẻ mặt buồn bã, khẽ khóc nhè trên cơ thể con búp bê yêu thích bị rách.
"Chiếc búp bê này, đó là món quà cuối cùng mẹ đã để lại cho chúng ta trước khi mất," Shouta gục đầu, lệ tuôn trào. "Giờ nó bị hỏng rồi!"
Không muốn thấy cậu em tiếp tục đau lòng, Saipu quyết định đưa búp bê đến cửa hàng đồ chơi để sửa chữa. Nhưng trên đường, họ bị lạc vào một con ngõ hẻm u ám, nơi một người phụ nữ lạ mặt đang vẽ một bức tranh tường kỳ lạ.
"Cô có thể sửa cho chúng tôi chiếc búp bê của em được không?" Saipu nhẹ nhàng hỏi.
Người phụ nữ cười khẩy và đưa cho Saipu một cây vẽ. "Chỉ có cô tự vẽ lại nó mới trở nên hoàn hảo," bà nói.
Saipu nhăn mặt, nhưng nhìn vào đôi mắt ấm áp của Shouta, cô quyết định bắt tay vào công việc. Đôi mắt Cyclops lấp lánh đầy tình yêu giúp cô hoàn thiện bức tranh, và kì tích xảy ra...