Trên mái trường của Trung học Hanabira, tiếng chuông tan học vang lên, đánh dấu một tuần cuối cùng của cô học sinh xinh đẹp Kiara tại trường. Trái tim của cậu chàng Tomoya lặng lẽ nhấc điệu bài ca bi kịch khi biết tin này. Kiara, người bạn gái mà Tomoya luôn coi trọng, sắp phải rời xa cậu.
Tomoya vẫn luôn tự tin rằng cậu luôn là chỗ dựa vững chắc cho Kiara, chẳng ai có thể thay thế vị trí đó. Nhưng đến giờ phút này, khi mà việc phải nghĩ về sự xa cách trở thành sự thật, Tomoya chợt nhận ra mình đang lầm lỡ. Cậu không biết phải làm thế nào để tiễn Kiara một cách đúng đắn, để không phải hối hận suốt đời về những gì cậu chưa kịp thể hiện.
Đêm hôm trước ngày Kiara chuyển đi, Tomoya gặp cô ở sân trường. Với ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng, họ bắt đầu trò chuyện. Kiara tựa vai vào ngực Tomoya, nói về những mơ ước, lo lắng và kỉ niệm của họ. Càng nhìn thấy nụ cười của cô, càng nghe thấy giọng cười thân quen, càng sâu sắc mọi suy nghĩ tiêu cực trong lòng Tomoya tan biến.
Khi hai người đứng dậy, Tomoya vươn tay chậm rãi, bắt đầu đan tay với Kiara. "Không phải cậu là người không thể thiếu tớ, mà đúng hơn là tớ không thể thiếu cậu," Tomoya thổ lộ. Không gian dường như êm đềm, chỉ có tiếng thở dốc nhẹ của hai con tim đập cuồng nhiệt.
Chợt, từ phía sau họ, một bóng người xuất hiện đầy bí ẩn. "Kiara, tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta phải về rồi," giọng nói lạ lẫm vẫn bày tỏ sự ân cần. Tomoya quay đầu, chỉ để phát hiện sự thật kinh hoàng: đó không phải là Kiara, mà một người khác - một người không ai khác ngoài chính bản thân cậu.
Trong sự sắp xảy ra của sự thật kỳ lạ này, những bí ẩn, tình cảm và khát vọng cuộc đời dần hé lộ. Tomoya nhận ra mình cần phải hiểu rõ hơn về bản thân, về tình cảm của mình đối với Kiara và sẵn sàng đối diện với những thách thức mới đầy bất ngờ.