Trên con đường đầy gai góc và bí ẩn của Đông Quách, Đông Quách Tiểu Tiết nhìn chằm chằm vào ánh sáng le lói phát ra từ bức tượng Huyền Thị Bích mà anh đã tìm kiếm suốt mười năm qua. Trái tim anh đập mạnh, ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong tâm hồn khi anh nhận ra rằng cô gái trong giấc mơ không chỉ là ảo ảnh.
Khoảnh khắc đới đối chuyển biến khi một âm thanh gầm rú từ bóng tối cận kề phía sau lưng Tiểu Tiết. Anh quay đầu nhìn, đôi mắt lửa gian đã sẵn sàng đấu tranh với kẻ địch. Trước mặt anh là một nhóm tay sai áo đen, vũ trang đầy rẫy, đứng như vách đá không run, chờ đợi tiếng lệch báo.
"Mày nghĩ mày là ai, Đông Quách Tiểu Tiết?" một trong số chúng gào lên, giọng nói cay độc. "Nguyên gốc của mày không thể thay đổi, và chúng tôi sẽ đảm bảo rằng mày sẽ không bao giờ tìm thấy Huyền Thị Bích!"
Tiểu Tiết không trả lời, chỉ nâng kiếm lên, ánh sáng chiếu rọi lên gương mặt kiên cường và quyết tâm. Trận chiến bắt đầu, âm thanh của thép va chạm kết hợp với những kỹ năng võ thuật tinh thông. Mỗi nhịp đòn, mỗi bước di chuyển đều phản ánh tâm hồn chiến binh không khuất phục.
Khi hồi chuông chiến thắng vừa reo lên, Tiểu Tiết dừng lại, hơi thở hấp hối. Đếm số kẻ đã bị đánh bại, anh nhận ra rằng con đường trước mắt còn nhiều chông gai và thử thách hơn anh tưởng. Nhưng bằng sự kiên định và lòng dũng cảm, Đông Quách Tiểu Tiết quyết định tiếp tục hành trình, để tìm ra sự thật về quá khứ và bảo vệ người anh yêu quý.