Trên con đường rợp bóng hoàng liên, ánh nắng mặt trời chiếu rọi qua những tán cây xanh mướt, khuất tất gió thổi mát lành làm lấp ló những chiếc lá rung rinh. Lối đi vắng vẻ, chỉ có tiếng bước chân vẹn vẹn vang vọng. Bước chân nhỏ bé, khẽ khàng, từng bước đi chậm rãi trên mảnh đất hoang sơ, nắng chiều in bóng dáng xinh đẹp của Mạc Vũ.
Mắt Mạc Vũ to tròn, ví như đôi hồ lặng yên, phản chiếu hình ảnh cuộc đời nhưng năm nổi loạn. Dường như cậu chẳng hề biết đến những rắn rết âm u, đầy mưu mô xảo trá, chẳng hề biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng ngọt ngào như giấc mơ mùa hạ.
Một băng thái dương qua khe cửa sổ, chiếu sáng căn phòng nhỏ nơi Lăng Hạo nằm yên tỉnh giấc. Lắc đầu nhẹ nhàng, anh mở đôi mắt mờ mờ nhìn ra, hình ảnh Mạc Vũ bất chợt hiện lên, tươi cười và đầy sức sống, ngỡ như một tia nắng lung linh vừa soi vào lòng anh.
Từ đâu gió thổi dồn đến, như một tiếng kêu lạ, rên nhẹ thấu đến tận đáy lòng. Lăng Hạo nhận ra rằng, trái tim mình đã không còn nguyên vẹn, bởi đó chính là lời tỏ tình không từ chối được của anh dành cho Mạc Vũ...
Đoạn văn kết thúc, như một màn kịch truyền hình đầy kịch tính, lôi cuốn người đọc vào thế giới tưởng tượng hùng vĩ và phức tạp của Nam Chủ Vì Sao Quyến Rũ Ta.