Trong một buổi chiều mùa hè rực rỡ, Kaito nhận lời mời dọn dẹp kho ở cánh nhà sau khi lâu ngày vắng bóng. Anh hứng thú khám phá từng ngóc ngách, từng hồ sơ cũ kỹ đựng những kỷ niệm thời trẻ thơ. Để đổ ra lọ hoa màu hồng treo lơ lửng trước cửa sổ, Kaito bật ngửa về phía tấm tranh vẽ em gái Rinko.
Rinko, cô em lúc nào cũng lạc quan và tươi sáng, nhưng lần này, nụ cười trên bức tranh lại ẩn dụ một điều gì đó buồn bã. Kaito nhận ra sự thay đổi kỳ lạ và cảm giác bất an hiện lên trong lòng anh. Đã bao lâu rồi anh không gặp Rinko, không biết cô em khám phá cuộc sống bên ngoài như thế nào.
Trong cái bóng của đêm vắng, Kaito vô tình đặt đầu ngủ xuống tờ tranh, vô tình trầm mê vào giấc mơ kỳ lạ. Rồi từng khung hình cứ dần dần hiện lên, khiến anh không thể rời mắt.
Rinko trở thành một nhà văn với trầm cảm âm ỉ, cô bé vướng vào bi kịch tình yêu đầy rằng rịt của cuộc đời. Kaito chợt nhận ra, cô em không chỉ là một phần của trí tưởng tượng, mà còn là một phần của chính bản thân anh. Và từ giấc mơ kỳ lạ ấy, Kaito dần hiểu rằng, để chữa lành nỗi đau, trái tim người khác cần được lắng nghe và hiểu biết, thậm chí khi giao cho chính bản thân ta.