Trên con đường vắng vẻ, tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên trên con dốc nhỏ. Thiên Anh, với ánh mắt hướng về phía trước, ôm chặt cuốn sách cổ tích trong tay. Mỗi bước đi của anh đều trở nên tự tin hơn, như thể anh đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới, nơi mà ước mơ và hi vọng không còn chỉ là những chút bấc nhỏ nhoi.
Bên kia thành phố, Vũ Phong đứng đó, ánh mắt lạnh lùng và biết kín bọc nhưng trái tim ấm áp bên trong anh bắt đầu rung động dưới cái nhìn duyên dáng của Thiên Anh. Anh nhìn thấy bức tranh tươi sáng của cuộc đời trong đôi mắt nhỏ bé của cậu, và từ đó, những rung động kỳ lạ bắt đầu nảy mầm trong lòng anh.
Cuộc gặp ngẫu nhiên giữa họ, như là sự ngẫu nhiên của vận mệnh, đã mở ra một chương mới, không chỉ là về tình yêu mà còn về sức mạnh, sự trưởng thành và biến đổi không ngờ. Thiên Anh không còn chỉ muốn trở thành hoàng tử trong truyện cổ tích, mà anh còn muốn trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, một người dũng cảm và mạnh mẽ, để bảo vệ người mình yêu.
Vũ Phong, dần dần học được cách mở lòng và trao đi tình yêu từ trái tim ẩn giấu, và trong điều đó, anh nhận ra rằng, chỉ có khi dũng cảm đối diện với tình cảm, anh mới thực sự là chính mình. Một người học cách yêu, một người học cách tự tin hơn với bản thân, và giữa họ, tình yêu không chỉ là niềm vui mà còn là sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn, mọi thử thách.
Và câu chuyện của họ, không chỉ là câu chuyện tình yêu đẹp, mà còn là hành trình trưởng thành, tự tin và sức mạnh từ tình yêu và sự hy sinh vì người khác. Mỗi ngày, họ đều muốn trở thành hoàng tử ốm yếu đội quần, không ở ngoài cổ tích mà ở trong hiện thực, nơi mà họ có thể là chính bản thân mình, và vẫn được yêu thương.