Trái tim Minh đập rộn ràng khi anh bước vào căn phòng mà Nam đang ẩn mình. Ánh đèn mờ loà giữa không gian, phản chiếu ánh sáng lung linh lên gương mặt lạnh lùng của Nam. "Anh... tôi..." Minh gượng gạo mở miệng, nhưng lời nói không thể thoát ra. Nam nghiêng đầu nhìn Minh, ánh mắt sâu thẳm không rõ suy nghĩ. "Minh... tôi biết." Tiếng Nam vừa lạnh lùng vừa ấm áp khiến Minh bối rối. "Từ lâu rồi, tôi đã biết cậu thích tôi."
Minh không thể tin vào điều Nam vừa nói. Suốt thời gian qua, anh đã cố gắng thể hiện tình cảm của mình mà không nhận được phản hồi từ Nam. Liệu Nam đã đồng ý chấp nhận tình cảm của mình hay chỉ đơn giản là sự đồng tình vô ý? Minh đứng như đinh đóng cột, không biết phải làm gì tiếp theo.
Nhưng lúc Minh chuẩn bị mở miệng, Nam bất ngờ nói tiếp: "Nhưng... tôi không thể." Ánh đèn như tắt đi, chỉ còn lại đôi mắt của Nam lấp lánh trong bóng tối. "Tôi không thể yêu cậu, Minh. Vì... tôi không xứng đáng." Tiếng Nam dần dần nhạt đi, nhưng sâu thẳm đau đớn không thể giấu diếm. Minh cảm nhận được nỗi đau từ lời từ chối của Nam, nhưng cũng cảm thấy bi ai cho tình yêu chưa kịp nở hoa.
Cả hai cùng đối diện với sự thật đắng cay, tình yêu không phải lúc nào cũng được đáp trả, và đôi khi, niềm hy vọng chỉ là một chiếc bóng mờ phía cuối con đường. Minh chợt nhận ra rằng, tháng năm qua, tình yêu không chỉ là niềm vui mà còn là nỗi đau, là sự hy sinh, và là hồi kết của một câu chuyện không như mong đợi.