Trên con phố vắng vẻ, gió lạnh thổi qua, cảm giác co ro bao trùm lấy Kaito khi anh bước cùng Haru. Ánh đèn đường hiện lên như những vì sao bé nhỏ, làm nổi bật ánh mắt đầy bi thương của cậu ấy. "Haru à, anh xin lỗi vì đã giữ bí mật với em suốt thời gian qua," Kaito lên tiếng, giọng điệu run rẩy. Đôi mắt của Haru nhìn chằm chằm vào Kaito, không một chút biểu cảm.
"Anh đã che giấu điều gì vậy?" Haru lạnh lùng đáp lại, tạo ra khoảng cách giữa họ. Kaito hít sâu một hơi trước khi nhấn mạnh: "Anh... Anh không phải là người như em nghĩ đâu. Anh đã phải đối mặt với nỗi sợ hãi của bản thân và nhiều lần lựa chọn nói dối để tự che giấu đi."
Haru im lặng, những lời nói của Kaito làm hắn bắt đầu suy nghĩ sâu hơn về mối quan hệ của họ. "Anh muốn biết tại sao anh luôn nói dối không?" Kaito đặt tay lên trái tim, "Vì anh sợ... sợ mất em khi em phát hiện ra anh không phải là người hoàn hảo như em nghĩ."
Haru cảm nhận được đau khổ trong lời nói của Kaito, giọng nói của anh như tiếng kêu van vọng trong đêm tăm tối. "Chúng ta đã đi quá xa để dừng lại, Haru ơi," Kaito nhìn sâu vào đôi mắt của Haru, đầy ánh sáng hy vọng. "Anh hứa sẽ không bao giờ dối lòng nữa, vì anh chỉ muốn được ở bên em..."
Hai người với tâm hồn trần trụi, đến cuối cùng họ đã tìm thấy đường đi đến lòng nhau, trong một thế giới của sự chân thành và hạnh phúc. Nước mắt thấm ướt khẽ rơi, là nước mắt của bài học đắng cay đã đi qua, nhưng cũng là dấu hiệu cho một tương lai rạng ngời, với cái ôm chặt lấy nhau, để không bao giờ buông tay.