Trong một buổi sáng u ám, ánh nắng mờ nhạt len qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào gương trong phòng của Kuroki Tomoko. Cô gái trẻ đứng trước gương, ánh mắt nhìn chăm chú vào bản thân mình. Đôi mắt đen sâu hút hồn, mái tóc đen dài óng ả, gương mặt ngọc ngà nhưng vẻ mệt mỏi lại hiện rõ trên khuôn mặt của cô.
Tomoko thở dài nhẹ nhõm rồi nhẹ nhàng vặn đôi mắt sang phía bên kia gương. Đột nhiên, cô nhận ra điều gì đó không đúng. Có một vết sẹo nhỏ nằm ở góc mi mà cô chưa từng để ý trước đây. Cảm giác khó chịu bắt đầu tràn ngập cơ thể cô, làm bóp méo lòng tự trọng của cô.
"Đúng là tôi... không đẹp," Tomoko thì thầm với bản thân. Sự tự ti, sự tự cô lập, tất cả đã đè nặng lên vai cô như một gánh nặng không thể cưỡng lại được. Những kí ức đau lòng từ quá khứ trỗi dậy, làm cho cô nhận ra rằng cô không thể trốn tránh mãi được.
Khoảnh khắc ấy, một cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ, mang theo hơi ấm của sự hy vọng. Tomoko quyết định, đến điểm dừng cuộc sống cô tự tự ti, cô sẽ vươn ra, khám phá bản thân và tìm kiếm những giá trị thật sự. Cuộc hành trình của cô chưa bắt đầu, nhưng hứa hẹn sẽ đầy màu sắc, rực rỡ hơn bao giờ hết.