Trong ánh đèn mờ ảo của phòng trọ, hai hình bóng kề cận nhau, hơi thở ngắn ngủi phảng phất. Adam cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng, ánh mắt anh tìm kiếm sự đáp trả từ người kia. Nhưng Ryan, với đôi mắt lạnh lùng, không hề lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào.
"Ryan, tại sao em lại như vậy?" Adam thốt lên, giọng nói run rẩy.
"Chúng ta không thể tiếp tục như thế này, Adam. Chúng ta thuộc hai thế giới khác biệt." Ryan cất giọng, ánh mắt sâu thẳm nhưng đầy quyết đoán.
Nhưng Adam không thể chấp nhận điều đó. Anh không muốn từ bỏ tình yêu này, không thể chấp nhận sự chia ly.
Vội vàng, Adam quỳ gối trước Ryan, bày tỏ tình cảm mãnh liệt. "Chúng ta có thể vượt qua mọi rào cản, Ryan. Tình yêu không biên giới, không phân biệt hồng trắng. Hãy cho em cơ hội chứ, Ryan ơi."
Ryan nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Adam, những lời của anh xâm nhập vào tâm hồn. Ánh sáng mặt trăng xuyên qua cửa sổ, soi sáng lên hai hình bóng đầy tranh chấp nhưng cũng đầy hy vọng. Một giọt lệ ướt nhòa trên má Ryan, anh nhẹ nhàng đưa tay kéo Adam đứng dậy.
"Anh tin em, Adam. Chúng ta sẽ vượt qua mọi điều, cùng nhau khắc phục mọi khó khăn. Hãy đi, bên nhau đến cuối con đường." Hai trái tim hòa vào nhau, âm nhạc tình yêu bắt đầu phát ra từ sự gắn bó chặt chẽ của họ, hứa hẹn một tương lai đầy hạnh phúc và hy vọng.