Trên bàn tay trắng bệch của Kaito, những vết thương sâu cắt ngang tỏa ra dấu hiệu viêm nhiễm. Masaru, vị yêu tinh nguyên thủy, đứng cách đó không xa, ánh mắt căng thẳng như cảnh báo nguy hiểm.
"Mình không thể để em rời xa," Masaru nói, giọng dứt khoát. "Em là của mình, chỉ của mình."
Kaito khẽ cười, nhưng vẻ mặt không chút bỡn cợt. "Anh hãy nhớ, tôi không phải là người dễ bắt nạt. Nếu anh không nhường bước, tôi sẽ đối đầu với mọi thứ, bao gồm cả con quái vật ấy."
Hai bàn tay đan chặt vào nhau, tình cảm và sự hiểm ác lẫn lộn trong từng cử động. Cơn gió lạ thổi qua, kéo theo mùi máu tanh và lời nguyền rủa từ quá khứ đã lãng quên.
Và rồi, trong bóng tối đặc, họ cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực hắc ám, uy hiếp. Nhưng liệu ánh sáng của tình yêu có đủ sức chiếu sáng lòng người, hay sẽ bị bóng tối đe dọa nuốt chửng?