Trong một trận đánh gay cấn, Liễu Băng đối mặt trực diện với Vương Thần - nam chính mà cô đã từng hạ sát. Ánh mắt của họ gặp nhau trong sự căng thẳng, nơi mỗi nhịp tim đều rơi vào lúc nghẹt thở. "Ta không thể bỏ qua việc giết chết chính bản thân mình," Liễu Băng nghẹn ngào, giọng nói run run nhưng không lộ bất cứ dấu hiệu dừng lại.
Vương Thần nhìn cô với ánh mắt khó đoán, biểu hiện hỗn loạn giữa lòng tin và nghi ngờ. "Tại sao?" Anh hỏi, giọng điềm đạm lạ lùng so với tình hình hiện tại.
"Vì chỉ có như vậy, bí mật của ta mới không bị tiết lộ," Liễu Băng đáp, cử chỉ quyết đoán, nhưng ánh mắt lại ám ảnh bởi một vẻ lo sợ khó lẽ ra phải đối mặt.
Nhưng khi Vương Thần nhấc lên kiếm, bóng dáng của anh che phủ cô, Liễu Băng nhận ra rằng đằng sau ánh mắt phê phán ấy là một chút bi thương và... tình yêu đích thực. Bóng kiếm từ từ đưa xuống, anh không kịp ngăn cản, nhưng trong giấc mơ cô cảm thấy trái tim bỗng nhiên rộ lên một tia ấm áp, một sự hồn nhiên mà đã lâu cô không giữ mãi trong lòng.
Vương Thần không giết cô. Thay vào đó, anh quỳ gối dưới chân Liễu Băng. "Hãy để ta đến bên em, để ta giúp em chống lại thế giới này," anh thề, ánh mắt sáng lên một vẻ hiện đại giữa truyền thống và tình yêu.