Trong bóng tối của Cửu Trùng Tử, Thục Phi bước đi với ánh đèn lờ mờ chiếu sáng con đường gập ghềnh. Trái tim cô đập nhanh, không chỉ vì sự hồi hộp mà còn vì bí mật nằm sâu trong lớp vỏ yên bình của triều đình phong kiến.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện, đè bẹp tia sáng yếu ớt. "Điều gì đang gây ra? Sao cung nữ lại lưu lạc giữa đêm tối?" Người đó nói, giọng điệu lạnh lùng đầy ẩn ý.
Thục Phi không thèm đáp, mà chỉ nhướng ánh mắt tâm can đến khắp nơi. "Tối nay, bí mật sẽ không còn tồn tại nữa."
Khoanh tay, người đó cười khẩy. "Liệu cung nữ có đủ can đảm đối diện với sự thật đen tối ẩn chứa trong Cửu Trùng Tử?"
Thục Phi gật đầu, ánh mắt quả quyết. "Dám đến với định mệnh, Thục Phi sẽ không quay lưng. Không chỉ là sự thật về bản thân, mà còn là cuộc chiến chống lại bóng tối đeo bám lịch sử!"
Tiếng sấm vang lên, bóng người biến mất như hư vô, chỉ để lại Thục Phi đơn độc giữa trời đêm u tối. Một trận định mệnh đã bắt đầu, và cung nữ sẽ phải đối mặt với bí ẩn vốn đã đẫm máu và bóng tối hơn những gì cô từng tưởng.