Trên con đường đầy hoa sen rực rỡ, ánh mắt đầy nghi ngờ của Huyền Âm lẳng lặng hướng về phía Long Trạch đang bước đến. Tâm hồn anh như bị nhấn nát khi nhận ra sự thật đau lòng: người mà anh yêu, người mà anh tin tưởng, người mà anh tôn sùng, chính là kẻ đã lừa dối anh từ đầu.
Huyền Âm đỏ mặt quay lưng bước đi, bước chân như đâm sâu vào lòng đất. Những cánh hoa sen rụng rơi, tạo nên đường lối đầy vẻ u buồn. Long Trạch, với ánh mắt từ trong trẻo, lang thang sau lưng anh, miệng mỉm cười nhưng trong lòng lại toái tư vì quyết định phải đối diện với thái tử một lần nữa.
Một cơn gió lạnh xen lẫn hương sen, thổi bay những cánh hoa, như muốn gợi nhắc về những kí ức đẹp đẽ đã qua. Huyền Âm bắt đầu thu thập dũng khí, cảm xúc hỗn loạn vẫn hiện hữu nhưng anh biết rằng, trước tiên mình phải tin vào chính mình.
"Hoàng tử Long Trạch, tôi tin rằng sự nguyện vọng của bạn không phải là sai lầm. Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ không chấp nhận bất cứ điều gì nữa." Huyền Âm quay lại, ánh mắt quyết liệt như lửa đốt.
Long Trạch lại mỉm cười, nhưng trong đôi mắt ẩn chứa điều gì đó không rõ ràng. Hai người, đối diện nhau, không chỉ là cuộc đấu tranh giữa quyền lực và tình yêu, mà còn là cuộc đấu tranh giữa lòng tin và sự phản bội, giữa những khát vọng riêng biệt và số phận chung của vương quốc Thiên Khuyết.