Trong bệnh viện vắng người và yên ả, Hee Seo cảm thấy bản thân đang đắm chìm trong một cõi hồng trần. Ánh đèn mờ ảo chiếu sáng xuống khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, chiếc cổ chân băng bó đầy vết thương nặng. Giây phút đó, cậu nhận ra rằng, cuộc đời hẩm hiu của mình đang nhấn chìm trong bóng tối và lùng sục tìm kiếm một ánh sáng.
Trong lúc mơ màng, Hee Seo bỗng cảm nhận được sự hiện diện của một hình bóng quen thuộc, một vùng hồng liên tục lan tỏa trong lòng cậu, nhẹ nhàng hướng về phía anh chàng đó. Đôi mắt ẩn hiện dưới đám lửa của ngọn đèn cứ dần trở lên rực rỡ, như một ánh sáng chỉ dẫn dẫn lối cho Hee Seo trong cơn mơ hồ.
"Anh đã đến đây vì em, Hee Seo," giọng nói ấm áp lan tỏa khắp không gian, khiến cậu nhớ đến hình ảnh người phụ nữ mặc áo len trắng từng dành tình yêu thương cho cậu. "Hãy tin tưởng vào anh, hãy để anh chăm sóc cho em."
Hee Seo bất giác mở mắt, không còn thấy được hình bóng nào nữa ngoài ánh đèn mờ ảo và bức tường trống trơn. Nhưng từ lúc ấy, trong tâm hồn cậu, một hạt giống tình yêu mới đã được gieo trồng, một mối quan hệ đầy nghẹt thở và huyền bí sắp khởi đầu...
Đoạn kết này không phải là sự chấm dứt mà là sự mở đầu cho một cuộc phiêu lưu tìm kiếm chân lý và ánh sáng giữa những rắc rối và nguy hiểm.