Trên con đường đầy lá rơi của ngọn núi cao, Haru đứng ngẩn ngơ nhìn bức thư cuối cùng từ Yuta. Những dòng chữ viết tay trải dài trên tờ giấy như một lời từ biệt cuối cùng giữa họ. "Em phải rời đi, để anh có thể tìm lại chính mình. Chúng ta không thể cùng nhau nếu anh không tự do được. Xin lỗi, Haru."
Mọi thứ dường như đổ vỡ trong lòng cô, từng mảnh ký ức vụn vặt trong suy tư. Nước mắt ẩm ướt rưng rưng trên hàng mi mỏng manh, như những hạt sương nhẹ nhàng rơi trên cánh hoa mộng. Haru từng bước mơ hồ trên con đường đất sỏi, nhìn quanh cảnh vật quen thuộc nhưng giờ đây đã trở nên lạ lùng, xa lạ.
Cơn gió lạnh thổi qua, làm thổi bay những cánh lá vàng rơi, rơi mãi, như nỗi buồn không tên vô tận trong lòng cô. Nhưng giữa không gian yên bình, một thanh âm khẽ rì rào từ phía sau, "Haru... Anh xin lỗi."
Yuta đến, bước chân êm đềm nối tiếp nhau trên con đường đã từng chứng kiến bao kỷ niệm đẹp. Anh đứng trước Haru, ánh mắt sâu thẳm lấp lánh như biển cả đầy bí ẩn. "Anh không thể sống thiếu em, Haru. Chính em là nhịp tim của cuộc sống của anh."
Những từ ngữ chân thật như những viên gạch xây dựng lại tình yêu của họ, từng ngóc ngách tâm hồn được xóa nhòa bởi dòng nước mắt ấm áp trên má Haru. Hai con tim bừng sáng, hòa quyện cùng nhau trong vòng tay ấm áp của tình yêu không ngừng lan tỏa. Bokutachi wa Hanshoku wo Yameta - cuộc phiêu lưu của hai linh hồn định mệnh - vẫn tiếp tục, với một hồi kết không bao giờ kết thúc.