Một buổi chiều mùa thu, ánh nắng bình minh nhè nhẹ lan tỏa trên bãi biển như một bức tranh hoàng hôn tuyệt đẹp. Min Ji Woo đứng đó, nhấp nhô cùng sóng biển, ánh nắng từ phía xa lóa mắt cô, khiến cho mái tóc dài mượt bay phồng theo gió. Trong tâm trí cô hồn nhiên, mảnh ghép hình ảnh bắt đầu hình thành, để rồi bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:
"Người họa sĩ xinh đẹp, cô đang vẽ cái gì vậy?"
Min Ji Woo quay đầu lại, ánh mắt chợt sáng lên khi nhìn thấy Lee Min Ho đứng đó, ánh nắng lấp lánh bên anh như một vì sao tỏa sáng giữa trời chiều. Đôi mắt lạnh lùng của anh, hòa quyện trong mái tóc rối bời của cô, tạo nên một cảm giác hài hòa nhưng cũng đầy huyền bí.
"Có lẽ không gì đặc biệt lắm, chỉ là một mảnh ký ức về bình minh này thôi," Min Ji Woo trả lời, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa.
Dần dần, qua những cuộc trò chuyện nhỏ, Min Ji Woo và Lee Min Ho khám phá ra những điểm chung giữa họ, từ sở thích đến ước mơ. Nhưng bên trong họ, hai con người đều đang chịu cảnh bộn bề khó khăn và bí mật không thể nói. Và khi cả hai nhận ra tình cảm đặc biệt dành cho nhau, họ đã đứng trước bài toán lớn nhất: cách để bình minh toả sáng cho tình yêu của họ trên con đường đầy gai góc này.