Trong một ngày nắng rực rỡ, Anh và Lan đang ngồi hướng về hồ tại góc sân trường, cùng nhau thả câu, tản mạn về những kỷ niệm thời thơ ấu. Bỗng nhiên, một cô gái xinh đẹp bước vào trường mới, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, trong đó có cả Anh.
Hình ảnh cô gái ấy như một cơn gió lạ, thổi bay sự bình yên giữa Anh và Lan. Anh dần trở nên mơ mộng, lo lắng về việc tồn tại của tình cảm mà mình dành cho cô gái mới đến. Trái tim Anh lúc nào cũng thổn thức, nhưng không phải vì nụ cười của cô gái mới, mà là vì Lan – người bạn thân từ thuở ấu thơ.
Trong khi đó, Lan cảm thấy hụt hẫng, mất mát khi phải đối diện với sự lạc lõng của Anh. Ngày qua ngày, mối quan hệ giữa họ trở nên căng thẳng, như một vết nứt nhỏ nhưng dần lan rộng. Những cảm xúc rối ren, lo sợ và đau lòng đan xen trong lòng Lan, khiến cô phải đối mặt với sự thay đổi không lời giải.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng sáng, Lan và Anh ngồi bên nhau trên bờ hồ. Những lời nói không truyền đạt, nhưng cả hai đều hiểu rằng, họ không thể mất nhau trong cuộc sống. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lan, ánh mắt của anh đầy ẩn ý. Lan khẽ cười, như một cánh hoa nở muộn sau cơn mưa.
Tình yêu và tình bạn, sự hiểu biết và sự chân thành, tất cả đã kết nối Anh và Lan trong một khoảnh khắc đầy tiếng sóng rì rào và hơi gió mát lành. Đó không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu mới, cho một tình cảm thực sự và đẹp đẽ, vượt qua mọi biên giới và thử thách.