Trong một buổi chiều tĩnh lặng, những ánh nắng vàng ấm áp len lỏi vào căn phòng nho nhỏ nơi Crestia và Althea ngồi đối diện nhau. Bầu không khí trở nên ấm áp hơn bao giờ hết, khi những cánh hoa lấp lánh nơi nữ công chúa nâng cầm trong tay bắt đầu hé mở, phát tán hương thơm dịu dàng.
Crestia, nữ hiệp sĩ mạnh mẽ và kiêu hãnh, không khỏi bất ngờ trước sự dịu dàng và quan tâm từ Althea. Đôi mắt lấp lánh của công chúa như là viên ngọc quý lóng lánh trong ánh sáng chiều, thu hút sự chú ý của Crestia mọi khi. "Làm sao mà...?" Nữ hiệp sĩ khẽ thầm thì, tim cô đập nhịp nhàng hơn bao giờ hết.
Trái tim của Crestia dần dần lùng chùng giữa sự hiếu kỳ và lo lắng. Cô không thể hiểu nổi tại sao trái tim cô lại hướng về Althea như thế, hơn cả sự tôn trọng và sự xúc động. Nhưng rồi, ánh mắt ấm áp của công chúa lại khẽ chạm vào lòng mình, làm tan chảy đi những băng giá đã từ lâu bao phủ tâm hồn cô.
Trong khoảnh khắc ấy, Crestia hiểu rằng tình cảm của mình dành cho Althea không chỉ đơn thuần là sự quý trọng của một người hiệp sĩ đối với công chúa. Đó là điều gì đó sâu sắc hơn, một điều mà cô chưa từng trải qua trước đây. Và cũng từ đây, cuộc hành trình về tìm đến hạnh phúc và tình yêu thực sự của họ bắt đầu, với những thử thách và khó khăn còn chờ đợi phía trước, nhưng Crestia và Althea đã sẵn sàng đối mặt, bên nhau, trong một câu chuyện tình đẹp đầy ắp tình yêu và sự hiểu biết.