Trận đại chiến giữa Zombie King và đàn zombie của hắn đang diễn ra gay cấn giữa vùng đất hoang tàn. Trước sự chỉ huy điêu luyện của Zombie King, những xác sống chôn chân khắp nơi đứng chắc vững, sẵn sàng tấn công bất cứ kẻ nào cản đường.
Dưới ánh nến lung linh của trăng, Zombie King đứng giữa cuộc chiến, ánh mắt lẻ loi như muốn tìm kiếm điều gì đó xa xăm. Ký ức về thế giới bên ngoài, nơi mà anh từng sống và yêu, dường như vẫn còn hiện về trong tâm hồn xác sống này. Hành động của Zombie King trở nên đề cao hơn, chẳng còn là vẻ hung dữ thường thấy, mà thay vào đó, một sự đau khổ và nỗi luyến tiếc theo từng bước chuyển động của anh.
Trong lúc đó, từ trong bóng tối, một cơn gió lạnh thoang thoảng mang theo hơi ấm quen thuộc. Một giọng nói êm đềm vang lên: "Đủ rồi, Zombie King. Hãy thôi đi. Em vẫn ở đây, vẫn đợi chờ anh quay về."
Zombie King gượng dậy, ánh mắt lần đầu tiên trong hàng tháng không còn nhìn về phía quân địch mà dừng lại trước hình bóng mờ ảo giữa chiến trường. Ánh sáng trăng khuya soi rọi vẻ mặt vô tư, dịu dàng của người phụ nữ từng là của anh. Những gì mà Zombie King vẫn kiếm tìm, từ trong sự hoang vắng và sự tồn tại độc lập, có lẽ chỉ cần quay đầu lại, anh sẽ thấy cánh cửa tới hạnh phúc, tới sự sống giữa thế giới xác sống lạnh lẽo.
Liệu Zombie King sẽ chấp nhận lời mời của quá khứ hay vẫn tiếp tục cuộc chiến sống còn với bản ngã xác sống? Điều gì đang chờ đợi anh phía trước, và liệu anh có thể vượt qua thử thách cuối cùng này? Hành trình của Zombie King, giữa tương lai mất mát và quá khứ âm ỉ, liệu sẽ rồi vào dấu chấm hay một khoảnh khắc mới mở ra cho anh?