Khi ánh nắng hoàng hôn tan biến dần trên thị trấn Elysium, Lancelot bước về phía nhà hắn, cảm giác cô đơn và u tối đan xen trong tâm hồn anh. Khi bước chân chập chững đến ngôi nhà cũ kỹ của mình, anh bất ngờ phát hiện có một người đang đứng ở cổng. Đó không phải ai khác, chính là Gael - chàng trai mà anh từng gặp một lần, với ánh mắt ẩn chứa bí ẩn và đau khổ không thể lãng quên.
"Anh vẫn ở đây à?" Gael lên tiếng, đôi mắt đen sâu như đêm tối nhìn chăm chú vào Lancelot, khiến anh không thể rời mắt.
Mặc cho sự ngạc nhiên, Lancelot đáp: "Tại sao em lại đến đây?"
Gael nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt đầy ẩn ý: "Anh quên mất điều mình hứa với tôi rồi sao?"
Anh nhớ ra, hứa hẹn sẽ mở lòng và chia sẻ với Gael về quá khứ và nỗi đau. Và từ lúc ấy, những ký ức đau buồn dần trở nên ấm áp hơn khi họ cùng nhau chia sẻ. Lancelot hiểu rằng, tình yêu thực sự không phải là điều hoàn hảo, mà là khả năng chấp nhận và chữa lành nhau từ những vết thương khó lành.
Với Ánh hồng cuối ngày chiếu rọi lên hai tâm hồn hẹp hoi, câu chuyện tình yêu giữa thợ săn lạnh lùng và chàng trai bí ẩn sẽ tiếp tục khép lại những trang đầy màu sắc và cảm xúc không thể nào quên.