Trên ngai vàng phủ đầy ánh sáng, Vương Phi Xung Hỉ đứng với tư thế kiêu hãnh, ánh mắt sáng lung linh nhìn về phía Hoàng Đế. Ánh nắng chiếu sáng qua bức rèm mỏng đầy tinh tế, làm cho tà áo cô lay động trong gió nhẹ. Trong giọng nói vững chãi, cô nói: "Hoàng Đế ơi, từ nay Vương Phi sẽ không chịu một quyền lực nào trên cung thị này nữa. Xin Hoàng Đế cho phép."
Mặt Hoàng Đế bất giác biến sắc, ánh mắt khẽ run rẩy. Trong im lặng, một cảm xúc không rõ ràng trải dài qua đôi mắt sâu thẳm của ông. Cuối cùng, một nụ cười cay đắng nở trên môi ông, giọng nói cứng rắn phát ra: "Vương Phi nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi tôi à? Hãy nhớ rằng trên mọi thứ, Hoàng Đế mới chính là người kiểm soát."
Xung Hỉ cười khẩy, ánh mắt sáng lên như đốt lửa: "Biết rõ rằng đó là quy tắc, nhưng cũng đừng quên rằng, trên cung điện này, không phải ai cũng phải ngóc đầu phục tạp trước Hoàng Đế!"
Khi những lời này vang lên, không khí trên ngai vàng trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy sức mạnh. Hai linh hồn kiêu hãnh đối đầu, như hai cánh bướm sắp bùng lên trong trận đấu tử thần. Ai sẽ là người chịu thua, ai sẽ là người nắm giữ quyền lực trên cung đình này? Mọi sự trở nên hấp dẫn và kịch tính hơn bao giờ hết, khi tình yêu và quyền lực đối đầu, và tất cả sẽ chỉ biết đến kết cục khi hoàn toàn lộ ra ánh sáng.