Trên con đường rợp hoa anh đào, bước chân của Thiếu niên Lăng Dật nhẹ nhàng như những cánh hoa bay. Anh dạo chơi giữa không gian mơ màng, nơi mà những bông hoa rủ nhau nở, tạo nên khung cảnh nguyệt lão thần tiên. Mây trắng phai nhoà, rủ nhau trôi dạt theo gió, tạo nên vẻ đẹp huyền bí khó tả.
Bỗng nhiên, một cơn gió đột ngột đưa bất ngờ hôn lên mắt Lăng Dật, kéo anh vào một chiếc gương nước bí ẩn. Trước mặt anh, một hồ nước trong veo, phản chiếu hình ảnh của một thiếu niên khác với đôi mắt ánh lên ngọn lửa khát vọng.
"Hồ ly...?" Lăng Dật thốt lên, tim anh đập rộn lên, không biết đây là thủ đoạn của đâu.
Thiếu niên trong gương mỉm cười, giọng nói êm đềm lan tỏa: "Ngươi đã đến để giải thoát cho ta, Lăng Dật."
Tiếng cười của hồ ly vang lên, nhưng cái ánh mắt của hắn lại ẩn chứa một sự u tối không thể hiểu nổi. Lăng Dật nhận ra rằng, để giải cứu người kia, anh phải hy sinh chính mình. Liệu tình yêu và sự hy sinh có thể đánh thức trái tim đã lâu ngủ say của hồ ly, hay mọi điều chỉ là một vũ khúc mộng ảo của gió xuân?