Trên chiến trường đẫm máu, Aiden và Kieran đối diện nhau, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt của đối phương với cảm xúc đan xen giữa sợ hãi và hiếu chiến. Dường như thời gian đã ngừng trôi, chỉ còn lại hai hoàng tử và sự căng thẳng giữa họ.
"Ta không thể buông tay, Aiden," Kieran lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát. "Anh không thể đánh mất nước nhà, vua cha và trách nhiệm của mình chỉ vì..."
Nhưng câu nói chưa kịp kết thúc, một tiếng động lớn vang lên, kéo theo một cơn lốc cuồng phong từ giữa bão đạn. Aiden lướt qua cành cây, đón Kieran vào vòng tay mạnh mẽ trước khi một tảng đá khổng lồ đổ sập từ phía trên, tạo nên một bức tường đá ngăn cách giữa họ với thế giới bên ngoài.
"Ta không phải là kẻ địch của ngươi, Kieran," Aiden nói, khẽ đặt đôi môi lên trán của Kieran. "Chúng ta là hoàng tử, nhưng chúng ta cũng là con người, có tình cảm và suy tư riêng. Liệu ta có thể không buông xuống lưỡi kiếm để bước đến bên người?"
Kieran ngước nhìn Aiden, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng của hy vọng. Họ không còn là hai kẻ đối thủ, mà là hai linh hồn giao thoa trong bức tâm ca khắc khoải giữa chiến tranh và tình yêu. Đứng giữa bức tường đá, họ biết rằng từ giờ, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng không cần phải đơn độc và cô đơn nữa.