Trên con đường ngoằn ngoèo bên dòng suối nhỏ, Minh Anh bước đi với bước chân nhẹ nhàng, trái tim đập rộn ràng trong lòng. Cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn ấp áp của Hoàng từ phía sau, nhưng không dám quay lại vì sợ sự run rẩy trong ngực sẽ lộ ra bất cứ điều gì.
"Hoàng, anh có muốn gặp em nói chuyện không?" Minh Anh đột nhiên quay lại, đôi mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của chàng trai. Cả hai cùng nhau ngồi xuống bên bờ suối, trong không khí yên bình chỉ còn tiếng nước róc rách nhẹ nhàng.
Hoàng nhìn trực tiếp vào đôi mắt sáng tỏ của Minh Anh, hơi thở trở lên khẩn trương. "Em muốn nói gì với anh?" Anh nhẹ nhàng hỏi, đôi tay đan chặt vòng quanh đầu gối, sẵn sàng lắng nghe mỗi điều Minh Anh muốn chia sẻ.
Minh Anh hưởng một hơi thở sâu, dường như đang tích luỹ mọi can đảm để thú nhận. "Anh có biết không, em... em đã đắm chìm trong tình cảm với anh từ lâu. Nhưng em sợ, sợ rằng nếu thú nhận, mọi thứ sẽ thay đổi, sẽ hỏng hóc..."
Ánh mắt của Hoàng tỏa sáng, anh nắm chặt đôi tay run rẩy của Minh Anh. "Minh Anh, em không cần phải sợ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi trở ngại, cùng nhau đi đến cuối con đường này. Vì em không phải đi một mình nữa, từ giờ em có anh."
Nhưng trước khoảnh khắc hạnh phúc được hồi sinh, một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua, làm cho Minh Anh nhìn thấy một hình bóng xa xăm từ quá khứ...