Trong trận đấu quan trọng giữa đội bóng Seishu và đối thủ cạnh tranh, Koh đứng trên nền sân cỏ, lòng bồi hồi nhớ về Wakaba như một cơn gió mát làm lạnh trái tim nóng bỏng. Aoba, với khuôn mặt lạnh lùng đặc trưng, nhìn chằm chằm vào Koh từ xa. Điều đó chỉ khiến cho tâm hồn anh chàng trở nên rối tung hơn bao giờ hết.
"Koh, hãy thể hiện đi. Chúng ta cần bạn." Aoba chần chừ nói, ánh mắt từ biệt không trọn vẹn.
Trong lúc căng thẳng, Koh nhận ra rằng mục tiêu của mình không chỉ là để thỏa mãn ước mơ của Wakaba mà còn là để chứng minh bản thân đang có ý nghĩa, có giá trị đối với những người thân yêu. Anh chàng bước vào vạch ném, đôi mắt sáng lên với quyết tâm và khí thế cao quý.
Người ta nói rằng khi con người đối diện với khó khăn, họ mới thể hiện ra bản chất thực sự. Và ở khoảnh khắc quyết định này, Koh không chỉ đang ném quả bóng, mà còn đang ném hy vọng, ném sự tin tưởng vào khả năng của từng cá nhân trên đội.
Bóng bay nhanh, đường ném thẳng tới chấm hỏa. Tất cả mọi thứ, âm thanh, thời gian, không gian đều trở nên chậm lại. Và khi bóng chạm vào găng tay của người bắt, cả sân đổ lệ, không chỉ vì chiến thắng mà còn vì sự kiên định, lòng kiêng nể và tình yêu sâu đậm mà Koh đã dành cho bóng chày, cho Wakaba, và cả cho Aoba - mối tình đáng quý mà anh chàng luôn trân trọng. Đó chính là trò chơi vượt qua thử thách của Koh.