Trong một buổi học Thể dục, Seki-kun nhìn thấy Satou-san đang khom lưng với vẻ mệt mỏi. Anh không thể ngồi yên khi thấy cô bạn hàng xóm của mình không khá hơn. Mặc dù lúc nào cậu cũng giữ vẻ lạnh lùng, nhưng lần này trái tim của Seki-kun bắt đầu đập loạn nhịp. Anh quyết định hành động.
"Satou-san, hãy đứng lên đi, tôi sẽ cùng em vượt qua thử thách này," Seki-kun nói nhẹ nhàng. Sự ngạc nhiên trên gương mặt bé nhỏ của Satou-san khiến Seki-kun cảm thấy ấm lòng.
Hai người cùng nhau vượt qua mọi chướng ngại, từ trò chơi lớpc học đến những thử thách ngoài xã hội. Satou-san hiểu rõ hơn về Seki-kun, về sở thích và sở đầu tư của anh chàng này. Cũng từ đây, tình cảm trong lòng cô gái nhỏ dần phát triển.
"Tại sao cậu lại luôn ở bên em thế?" Satou-san tỏ ra tò mò khi hỏi. Đôi mắt đen thẫm của Seki-kun nhìn thấu tận tâm hồn cô gái nhỏ. "Bởi vì em là người đặc biệt nhất với tôi," Seki-kun trả lời với ánh mắt đầy ý cười.
Từ những khoảnh khắc như vậy, mối quan hệ giữa Satou-san và Seki-kun không còn chỉ trong lớp học mà còn tràn ngập trong cả thế giới xung quanh họ. Tình yêu dần nảy nở, nhún nhảy như những bông hoa mùa xuân rực rỡ, vẽ nên một bức tranh tình cảm ngọt ngào giữa hai con người từng lạnh lùng đến lạ kì, rồi cuối cùng hiểu rằng tình yêu không phải lúc nào cũng cần phải nói thành lời.