Trên bức thư cuối cùng mà một phù thủy huyền bí đã để lại cho Tôi, những dòng chữ rực rỡ nhấn mạnh: "Đừng mắc kẹt trong quá khứ, hãy nhìn về phía trước và tìm niềm vui trong hành trình mới của mình." Giọng của phù thủy vẫn vọng mãi trong tâm trí Tôi, khi cơn sương khói mịt mờ bỗng dưng bao trùm, cuốn Tôi vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Dưới cánh cửa lớn đỏ thẫm, Vương Tử Điện Hạ đang đứng đó, ánh mắt long lanh dõi theo từng bước di chuyển của Tôi. Tôi cảm thấy hơi run bởi sự chú ý không ngừng từ phía vương tử, nhưng cái bí mật nằm trong tâm hồn Tôi lại đang hiên ngang như một bức tường đá không thể xâm nhập.
"Công việc này đúng là… khá nghiêm trọng," Tôi nói với giọng trầm thấp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trước áp lực vô hình từ Vương Tử Điện Hạ.
Vương Tử chỉ cười khẩy, ánh mắt âm u chuyển nhanh sang ánh sáng hồn nhiên. "Tiểu ác long, ngươi thực sự rất đặc biệt. Tôi cảm nhận được sức mạnh và tinh thần lớn lao giữa những vật liệu đen tối của ngươi," vương tử nói như một lời khen ngợi, nhưng sâu thẳm, vẫn ẩn chứa sự hoài nghi.
Đánh đồng lòng can đảm và sức mạnh của mình với tiểu ác long, Tôi dửng dưng đối diện với vương tử. "Cảm ơn Điện Hạ. Tôi sẽ không làm phụ lòng người." Câu trả lời đầy chắc chắn, nhưng bên trong Tôi, một cảm xúc lạ lẫm đang âm ỉ bùng cháy.
Giữ bí mật hay tiết lộ sự thật, đó chính là màn đấu trí cam go giữa Tôi và Vương Tử Điện Hạ. Còn cuộc phiêu lưu chân thực của Tôi – Trùng Sinh, Tiểu Ác Long, liệu có thể gặt hái thành công mà không vướng vào lưới tình từ Điện Hạ đầy nguy hiểm này không?