Trong một buổi học thực hành văn, Hạnh và Minh ngồi cùng bàn nhưng cả hai im lặng, chỉ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đột nhiên, một cơn mưa rào bất ngờ đổ xuống, làm ẩm ướt mái tóc đen óng của Hạnh. Minh nhìn thấy điều này, liền nhẹ nhàng rút áo khoác của mình ra che cho Hạnh mà không nói một lời. Hạnh ngơ ngác nhìn Minh, ánh mắt của cô dần lạnh lại.
"Anh làm gì vậy?" Hạnh lạnh lùng hỏi.
Minh chỉ cười nhẹ, "Mưa to quá, em sẽ cảm lạnh nếu không che mưa."
Hạnh không chịu nhận áo khoác và đùng đùng đứng dậy, "Anh đừng có ý định làm tỏ tình hay sao?"
Minh bất ngờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, "Không, em hiểu nhầm rồi. Chỉ muốn giúp em thôi."
Hạnh nhìn Minh, ánh mắt cô như đang đọc tâm hồn anh, "Thôi, anh đừng cần phải quan tâm tới em. Em không quen cách sống ấm áp đâu."
Minh nhẹ nhàng đặt áo khoác lên vai Hạnh, "Em cũng cần biết đôi khi thực sự cần điều đó, dù có khó khăn đến đâu."
Với biểu cảm lạnh lùng, Hạnh lặng lẽ nhận áo khoác và quay lưng bước ra khỏi lớp học. Minh nhìn theo, trong lòng anh bùng cháy khát khao chinh phục trái tim của cô. Mọi người trong lớp chỉ nhìn nhau, khép kín trong sự căng thẳng. Cuộc chiến tình yêu giữa Minh và Hạnh, giữa ấm áp và lạnh lùng, mới chỉ bắt đầu.