Trong ánh sáng lạnh lẽo của căn phòng, tôi nhìn chằm chằm vào cô nàng Medusa đang đứng trước mắt tôi. Bộ tóc rối bất tận của cô ấy quấn quanh như những con rắn độc, trái tim tôi không ngừng lo sợ trước sức mạnh tiềm ẩn trong đôi mắt mà cô ấy níu giữ dưới lớp vải bí mật.
"Tháo bịt mắt của em, anh ơi. Xin anh... hãy tháo bịt cho em," Medusa thì thầm, giọng nói như những lời van xin cuối cùng.
Tôi đứng im, suy tư rối bời về lựa chọn của mình. Liệu cô nàng này có thật sự muốn hoá đá tôi nhưng trên hết, tôi nhận ra rằng có điều gì đó khác biệt, không phải bản chất ác độc mà các truyền thuyết vẫn miêu tả.
"Vì sao em muốn thấy? Vì sao em không sợ?," tôi đặt câu hỏi, cố gắng nhận ra bí mật đằng sau vẻ đẹp quỷ dữ của Medusa.
Medusa buông lời cười nhẹ, một cử chỉ tay nhẹ nhàng khẳng định: "Vì em muốn được nhìn thấy một lần nữa... một lần nữa trước khi cái chết từng cử chỉ, từng ánh mắt của mình."
Từ câu nói ấy, tâm hồn tôi bỗng chốc lan tỏa nỗi ái tiếc và thương cảm đối với cô nàng Medusa, một kẻ đã bị người khác đánh đánh đấm trong thế giới đầy hiểm độc. Tôi đưa tay, nhẹ nhàng tháo bịt mắt cho cô, để cho cô có cơ hội nhìn thấy thế giới cuối cùng, trước khi bị kết liễu bởi vẻ đẹp của chính mình.