Mai Anh ngồi trên ghế cafe, nhấm nháp cốc cà phê đắng giữa lúc hoàng hôn buông xuống. Ánh nắng vàng ấm áp phản chiếu trên đôi mắt cô, trong lúc tâm trạng lẻ loi vẫn bao trùm. Cả chuyện tình cảm với bạn trai cũ cùng những mối quan hệ đổ vỡ đều khiến Mai Anh chợt cảm thấy mình đã mất đi hồn nhiên và niềm tin vào tình yêu.
Đã muộn rồi, khi bóng tối bao trùm, chị Hằng vọt vào quán cafe như một cơn gió lạ. Bước chân mạnh mẽ cùng ánh mắt sâu thẳm, chị thu hút ánh nhìn từ mọi người xung quanh. Nhưng rồi ánh mắt ấy dừng lại trước ánh mắt mỳ nhân Mai Anh. Khuôn mặt chị Hằng tỏ ra nghiêm túc, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười của Mai Anh.
"Chị Hằng à...," Mai Anh lờ một hơi dài. "Anh ấy là người quá khứ của em...".
Chị Hằng không đợi Mai Anh nói hết câu, mà lên tiếng cắt ngang, "Anh ấy đã không còn quan trọng với cả em và với tôi. Chúng ta có thể bắt đầu mối quan hệ mới, Mai Anh". Lời đề nghị của chị Hằng khiến Mai Anh ngạc nhiên, nhưng cũng đầy hứng thú với sự lạ lẫm và đột ngột của tình huống.
Và từ đây, cuộc sống của Mai Anh bắt đầu thay đổi, khi cô nhận ra rằng mọi quy tắc, mọi khái niệm về tình yêu đều có thể không giải thích được cảm xúc từ trái tim. Chị Hằng, với sự mạnh mẽ và quan tâm đặc biệt, dần khiến Mai Anh hiểu ra rằng, đôi khi tình yêu không phải chỉ có một con đường, mà có thể là nhiều hơn, và điều quan trọng nhất là chấp nhận và yêu thương bản thân mình trước hết.