Trận đại chiến giữa Ám Đế và Thanh Long với lực lượng tà ác đã đến hồi cao trào. Bầu trời nhuốm đỏ bởi những tia lửa đỏ rực, tiếng gầm rú tàn khốc vang vọng khắp không trung. Ám Đế, với bộ áo giáp bằng kim loại đen tuyền, đứng vững trước đám đông quái vật hắc ám, mắt rực sáng ánh lên quyền uy và nghịch lý của sức mạnh mà ông nắm giữ. Còn Thanh Long, hình dáng lung linh như thiêng liêng, tỏa ra ánh sáng màu lam kỳ bí, từng đợt khí lực hủy diệt phất phơ giữa màn đêm bao phủ.
Giữa thời khắc quyết định số phận vương quốc, Ám Đế quyết định một kế sách liên kết linh hồn của mình với Thanh Long, hợp thể sức mạnh để đẩy lùi thế lực tà ác. Bước lên chiến trường, họ tạo ra một cơn lốc sức mạnh vô tận, cuốn phăng mọi thứ trên con đường. Tiếng kêu gào, tiếng rên rỉ lẫn tiếng húc đâm va chạm nhau tạo nên bản tình ca của sự hủy diệt và hy vọng.
Trong lúc tình hình trở nên ảm đạm, tầm nhìn của Thanh Long chợt sáng lên, lời tiên tri rõ ràng hiện lên trong đầu. Ngọn lửa linh hồn thiêng liêng bao phủ khắp nơi, thu hút sự chú ý của cả hai đối thủ. Ám Đế và Thanh Long đồng thanh khẳng định sứ mạng của mình: bảo vệ vương quốc, chấm dứt cuộc chiến và nối lại cầu nối giữa hai thế giới.
Sức mạnh vô hình tuôn trào giữa hai linh hồn, biến hóa thành cơn gió mạnh kinh khủng, cuốn trôi lực lượng tà ác rồi nhanh chóng tan biến vào không khí. Vương quốc bình yên trở lại, ánh nắng mặt trời vương vãi bên bầu trời trong một khúc nhạc kết thúc ngọt ngào như lời hứa với tinh linh Ám Đế và Thanh Long.
Hành trình giữ vương quốc an lành chưa dừng lại, nhưng ngọn lửa hy vọng đã sáng lên. Ám Đế và Thanh Long thề rằng, dù gió mạnh chói chang hay đêm dài u tối, họ sẽ không bao giờ từ bỏ nhiệm vụ lớn lao đã được giao.