Trong một buổi chiều ẩm ướt, Hồng Ngọc ngồi trong góc phòng, gục đầu vào lòng gối với những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Cô nhớ về những lúc Minh Tuấn cùng cô chia sẻ những niềm vui, những ấm áp và cả những đau khổ. Nhưng giờ đây, cô phải đối diện với sự thật rằng tiến độ chia tay giữa họ đã vượt mức ấy. Cuộc sống của Hồng Ngọc dường như không còn màu sắc khi thiếu vắng bóng dáng anh.
Trong khi đó, Minh Tuấn tự hỏi liệu anh có thật sự đáng trách khi để Hồng Ngọc rời xa mình. Tình yêu của anh dành cho cô không bao giờ phai nhạt, nhưng anh đã quá mải mê với sự nghiệp, để rồi khi nhận ra, có lẽ đã quá muộn. Anh quyết định không từ bỏ, không để mất người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.
Và rồi, một ngày, khi Hồng Ngọc cô đơn lang thang trên con phố quen thuộc, bước chân của cô bất ngờ dừng lại trước một cửa hàng hoa. Bông hồng đỏ tưng bừng nở rộ giữa bộ hoa hồng trắng tinh khôi, như một sự bất ngờ đầy ý nghĩa. Đó là dấu hiệu đầu tiên cho sự xuất hiện của Minh Tuấn trong cuộc sống của Hồng Ngọc, một lần nữa nhắc nhở cô về tình yêu đã từng hiện hữu.
Cuộc gặp gỡ giữa họ, không chỉ là sự tái ngộ mà còn là bước khởi đầu của một hành trình mới. Hai trái tim đang vỡ nát bắt đầu hiệp thông, bắt đầu hàn gắn những vết thương đã lâu ngày. Và tiến độ chia tay 99% dần dần biến thành tiến độ yêu lại, khi họ nhận ra rằng chỉ cần có nhau, cuộc sống trở nên đẹp hơn, ý nghĩa hơn. Điều duy nhất còn tồn tại giữa họ là tình yêu chân thật và sự quyết tâm vượt qua mọi trở ngại vì hạnh phúc chung của họ.