Trong một đêm trăng sáng rọi trên hoàng cung rực rỡ, thừa tướng Lâm Vương Nhất đối mặt với vị hoàng đế vô cùng quyền lực nhưng bí ẩn - Lý Vô Hậu. Ánh đèn lửa nhấp nhô phản chiếu ánh sáng lên gương mặt hai người, từng nếp nhăn chứa đựng bi kịch và âm mưu khó lường.
"Tướng quân không tin trẫm, điều này khiến trẫm đau lòng," Lý Vô Hậu lạnh lùng phát biểu, ánh mắt nhọn như gươm thẳng thừng đâm vào tâm trí Lâm Vương Nhất.
Thừa tướng nhíu mày, lời nói chứa đựng cảm xúc lẫn lộn: "Quyền lực không bao giờ đồng nghĩa với lòng tin, hoàng đế ạ. Trẫm biết sai rồi, nhưng tất cả chỉ vì khao khát bảo vệ vương triều."
Đột nhiên, một âm thanh vang lên từ ngoài cung điện, tiếng hót của công chúa Tiểu Quỳnh tới kịp thời, làm chuyện gì đang diễn ra trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Lý Vô Hậu nhếch môi cười nhạt, lời nói lạnh như băng: "Làm sao tướng quân giải thích sự xuất hiện của công chúa vào thời khắc như thế này?"
Thừa tướng và hoàng đế đều quay đầu nhìn về phía cổng cung điện, bỗng một khúc nhạc bi thương phát ra, làm không khí căng thẳng dần tan đi, hé mở lời giải đáp cho bí ẩn của đêm nay.