Trên con đường đầy băng trượt và khó khăn, Hoàng Thu đứng vững trước trận đấu quyết liệt với Thiếu Hiệp, một đối thủ tài ba thuộc bang Phong Vũ. Ánh mắt của Hoàng Thu lạnh lùng, ánh sáng lẫn bóng tối đan xen, tiếng gió cuồng nhanh như đang gọi vận mệnh của mình.
"Anh muốn lấy nguyên lực thiên nhiên của em à?" Thiếu Hiệp nhăn mặt, giọng điệp trách.
Hoàng Thu không đáp, tay anh nắm chặt cây gậy phong thủy vào ngực. Một làn gió bất ngờ phả vào từng làn tóc, đẩy mạnh nguyên lực thiên nhiên mà Hoàng Thu kiểm soát. Gậy phong thủy như bất ngờ sống dậy, phát hiện ánh sáng và bóng tối đang đụng chạm.
"Haha, thế giới này đang dần thuộc về Đại Ác, con người sẽ không còn cần đến những người như anh." Thiếu Hiệp cười hả hiện, sử dụng khả năng thần bí của mình để tạo ra một thế giới ảo phức tạp, dồn Hoàng Thu vào thế khó khăn.
Nhưng Hoàng Thu không sợ, anh có niềm tin bất diệt trong trái tim. Anh nhìn vào Thiếu Hiệp, lời nói như tiếng chuông vang vọng trong trận chiến: "Tôi không chỉ đấu vì bản thân mình, mà còn vì toàn bộ thế giới này. Vĩnh biệt, Thiếu Hiệp!"
Với sức mạnh từ tinh thần và nguyên lực thiên nhiên, Hoàng Thu đã khép kín vòng xoáy khổng lồ của Thiếu Hiệp, mang theo hy vọng và ánh sáng cho một tương lai mới với trận đại chiến giữa thiện ác tiếp tục diễn ra.