Trên con đường uốn cong giữa những hàng cây lớn, Alice và Brian bước đi cùng nhau, hơi thở dần trở nên hấp dẫn và nhanh hơn. Trái tim của họ đều đập mạnh, như nhịp nhạc dâng trào của tình yêu chưa từng được thổ lộ.
Đã bao lâu rồi họ không dừng lại, không quay đầu nhìn nhau. Điều duy nhất họ cần chỉ là những phút giây ngọt ngào bên nhau, trước khi tất cả sẽ thay đổi. Brian quyết định, không còn giấu giếm hay lẩn tránh nữa. Anh quỳ gối trước Alice, ánh mắt sâu thẳm như biển cả mênh mông.
"Chúng ta không thể làm bạn bè mãi được nữa, Alice," Brian thốt lên, giọng nói uẩn khúc như làn sương sớm. "Tôi không thể giấu thêm tình cảm của mình nữa, không thể níu kéo dòng thân phận bạn bè ảo tưởng nữa."
Alice nhìn vào đôi mắt của Brian, nơi chứa đựng biển cả hòa quyện. Cô không thể nói một lời, chỉ cảm nhận được những rung cảm chưa từng trải qua tràn ngập trong lòng mình. Cuối cùng, cô cũng thốt lên, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua: "Chúng ta đã trải qua quá nhiều, Brian. Và tôi biết, không thể nào chúng ta không yêu nhau được."
Những từ ngữ ngọt ngào mà cùng thời sâu đậm, biến hóa thành một lời thề non hẹn biển. Và từ giờ, Alice và Brian không còn là bạn bè, mà là một cặp đôi không thể tàn nhẫn hơn, nhưng cũng không thể yêu thương nồng nàn hơn. Họ bước đi trên con đường dẫn đến tương lai, với hứa hẹn của một tình yêu đẹp đẽ và cuộc sống trọn vẹn.