Trong một buổi học lịch sự, Trần Linh ngoi lặng thinh nghe thầy Lê Minh Thành giảng bài. Ánh mắt của cô thoáng chạm vào anh, nhưng rồi lại vụt mất. "Thầy và trò, mỗi người đều cô đơn giữa đám đông," thầy nói, lời như một điều bí ẩn lấp lánh. Đồng thanh vang lên, Trần Linh như hiểu được điều gì đó lấp lánh ẩn sau vẻ ngoài nghiêm túc của thầy.
Khi bước ra khỏi lớp, Trần Linh bắt gặp thầy Lê Minh Thành đang lặng ngắm ánh hoàng hôn trên sông. Cô bước gần, "Thầy..." Mắt anh nhìn cô, sâu thẳm như đang thấu hiểu tâm trạng nghẹn ngào của cô. "Có lẽ... chúng ta đều không biết cách thể hiện tình cảm, phải không, Thầy?"
Một cánh cửa kí ức khép lại, hai tâm hồn cùng trôi vào những suy tư thầm kín. Nhưng giữa dòng suy nghĩ, một tin nhắn từ số điện thoại phá vỡ bầu không khí im lặng. "Thầy, con cần trò giúp." Đó là một tin nhắn từ một học sinh khác, nhưng cũng chính là sự bắt đầu cho một mớ hỗn độn tình cảm giữa thầy và trò.
Trần Linh bắt đầu cảm thấy mình đang rơi vào một cuộc đấu tranh không lối thoát giữa trí tuệ và tình cảm. Trong khi đó, thầy Lê Minh Thành vấp phải những mâu thuẫn về quy tắc và xúc cảm. Liệu họ có thể vượt qua mọi khó khăn, thừa nhận tình cảm và tìm ra hạnh phúc chân thực? Hay họ sẽ mãi là những Thầy Trò Không Biết Yêu, vương vấn trong lưới tình phức tạp mà họ tự tạo ra?