Trên bờ biển vắng, dưới ánh trăng phai, Minh Lạc đứng nhìn Vân Huyền với ánh mắt lấp lánh. Không còn là thiên thần lạ lùng, Vân Huyền bỗng trở nên ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết. Đôi cánh trắng muốt vẫn còn hiện hữu, nhưng bất kỳ vẻ uy nghi và xa cách nào đều đã tan biến.
"Anh không thể ở lại đây mãi được," Minh Lạc lặng lẽ nói, ánh mắt nhòe đi vì sự tiếc nuối.
Vân Huyền nhìn vào đôi mắt ấm áp ấy, cảm nhận được những xúc cảm sâu thẳm đang dâng trào trong lòng Minh Lạc. "Dù có phải trở về thế giới ma quỷ, em cũng sẽ tìm mọi cách để quay lại bên cạnh anh," thiên thần nhẹ nhàng đáp, giọng nói tràn ngập tình yêu và kiên định.
Bỗng nhiên, một trận gió mạnh bất ngờ nổi lên, cuốn theo những đám mây đen kịt, tạo nên bức tranh u tối giữa trời đêm yên bình. Một hồn ma với ánh mắt đỏ ánh lên, tay cầm một thanh kiếm sắc nhọn.
"Em không thể thoát khỏi tay tôi," hồn ma gầm lên, âm thanh ê a đầy đe dọa.
Vân Huyền và Minh Lạc đồng thanh nhìn nhau, quyết tâm sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm để bảo vệ tình yêu của mình. Trận chiến giữa siêu nhiên và ma quỷ bắt đầu, và cuộc phiêu lưu huyền bí của họ không chỉ là về việc vượt qua ranh giới giữa hai thế giới, mà còn là về việc vượt qua mọi khó khăn để tìm thấy ánh sáng cuối con đường, nơi tận cùng của đêm dài.