Trận chiến giữa Đạt Thiên và Chúa Thần Vô Tình đang đến gần cao trào. Ánh sáng mặt trăng chiếu rọi xuống đỉnh núi, tạo ra bóng dáng mờ ảo của hai nhân vật, một mang ánh sáng vàng óng, còn một toát lên bóng đỏ rực rỡ của sự tàn bạo.
Đạt Thiên nắm chặt thanh kiếm, mồ hôi lạnh rơi dọc theo gương mặt tư duy. Anh quyết không để cho sức mạnh tối thượng này đánh bại tinh thần của con người. "Ta sẽ không phục thù cho loài người, không để cho sự thống trị của các vị thần tàn bạo tiếp tục," Đạt Thiên thề thốt trong tâm.
Trái tim anh đập rộn ràng, sức mạnh to lớn từng hơi thở cuồn cuộn dâng trào. Anh nhớ về những người dân bị hủy diệt vô tội, nhớ về những đứa trẻ mất cha mẹ trong tuyệt vọng, đó là nguồn động viên không ngừng cho sự kiên định của anh.
"Chúa Thần Vô Tình, sức mạnh của ngươi đã bị lạc lối trong vô nguyên khí trăm năm. Ngươi sẽ phải chịu trận đầu tiên của sự trả thù từ con người!" Đạt Thiên hô to, âm thanh vang lên trên toàn bộ dãy núi, thách thức sức mạnh đen tối.
Chúa Thần Vô Tình cười gượng, ánh mắt lạnh lùng như băng. "Con người yếu đuối, ngươi không thể kiểm soát sức mạnh thật sự của ta," thần thái của Chúa Thần lạnh lùng khắc sâu vào tâm hồn mọi người.
Vào lúc ấy, khí lực tinh thần vợt lên từ Đạt Thiên, biến hóa thành một vệt sáng bí ẩn màu xanh, nhấp nhô, xoay tròn quanh người anh. Cơn lốc sức mạnh như muốn xé toạc cả vũ trụ. Đây chính là "Thần Phong Động Tinh", kỹ năng bí ẩn mà Đạt Thiên mới khám phá được sau nhiều ngày tập luyện không ngừng.
Màn sương mù dần bao phủ dãy núi, bước chân của Đạt Thiên nhanh nhẹn bước vọt về phía Chúa Thần Vô Tình, sẵn sàng cho trận chiến quyết liệt. Mọi ánh mắt đều hướng về họ, chiến trường lịch sử giữa sự tử thần và hy vọng của loài người sắp bùng nổ...