Trên ngọn núi đá phía tây, bóng tối bao phủ cả vùng đất hoang vu. Một cái bóng lớn bao quanh bởi ánh sáng mặt trăng nổi lên từ đỉnh núi cao, từng bước chậm rãi tiến về phía lâu đài hoang tàn nằm trên đỉnh. Khi tiến sâu vào bóng tối, hình bóng ấy dần lộ rõ: một người đàn ông cao lớn, áo giáp sáng bóng che ngựa miệng, đôi mắt lửa đỏ rực cháy.
Nơi kia, anh hùng của dị giới - một khi đã được vinh danh, giờ đây đã trở thành kẻ quyền lực tối thượng, thống trị toàn bộ vùng đất. Ánh sáng mặt trăng phản chiếu trên gươm kiếm gươm của hắn, phát ra tia sáng lạnh lẽo, chói lọi giữa cõi tối thâm. Nhưng ánh sáng ấy, không hề dẫn lối cho hắn, mà chỉ nói lên sự cô độc và tuyệt vọng trong tâm hồn hắn.
"Vì sao ta phải chịu đau khổ như vậy chứ?" - Tiếng hỏi thách thức vọng lên từ miệng hắn, vang vọng trên vách đá hiên ngang của lâu đài. "Tại sao người khác lại hạnh phúc hơn ta?!" Nụ cười cay đắng hiện lên trên khuôn mặt của anh hùng, biến dạng bởi những vết sẹo trên da. "Các ngươi phải là kẻ chịu đau khổ! Bởi vì ta! Ta chính là Anh Hùng!!"
Nhưng giữa không gian vắng vẻ, sự im lặng trở lại, chỉ có tiếng gió rít từng cơn qua đỉnh núi. Ánh sáng mặt trăng như muốn lên án hành động của anh hùng từng được kính trọng. Đứng giữa lãnh địa địa ngục mà chính hắn đã tạo ra, liệu kẻ mạnh có thể tự giải thoát khỏi vòng xoáy của quyền lực và tuyệt vọng, hay anh sẽ chìm sâu hơn vào bóng tối mà mình tạo ra?