Trong một buổi sáng trời trong xanh, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống ngôi chùa cổ xưa, tạo ra những bóng cây dài trên sân. Sư phụ Lãng Tử đang ngồi đan chai rơm trước cửa ngôi chùa, ánh mắt lạnh lùng nhưng tràn đầy uy quyền. Đột nhiên, tiếng bước chân nhẹ nhàng kéo dài vang lên, là Hàn Thần - đệ tử mới của sư phụ, với gương mặt điển trai và ánh mắt sáng ngời.
Hàn Thần di chuyển gần hơn, đặt bưu thiếp mừng tuổi vào tay sư phụ, đồng thời nở nụ cười tươi tắn. Nhưng thay vì đón nhận, sư phụ Lãng Tử chỉ quăng chiếc bưu thiếp sang một bên, gây thất vọng cho Hàn Thần. Hàn Thần không hề buồn lòng mà thay vào đó, chỉ biết rút rè và đắn đo, không hiểu tại sao sư phụ luôn tỏ ra khắt khe với mình.
Đến một ngày, khi Hàn Thần bị một băng cướp tấn công, sư phụ Lãng Tử chợt xuất hiện và dùng võ công tuyệt đỉnh đánh bại chúng. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Hàn Thần, sư phụ Lãng Tử chỉ bảo: "Đừng tưởng tôi tha thứ cho việc làm lạnh lùng của miệng mi. Việc quan trọng là hành động của người đệ tử tôi." Những lời này khiến Hàn Thần bắt đầu hiểu ra sâu hơn về tâm hồn phức tạp của sư phụ, cũng như động cơ thực sự đằng sau sự khắt khe của ông.
Dần dần, qua những trận đấu huấn luyện khắc nghiệt, Hàn Thần và sư phụ Lãng Tử không chỉ học được kỹ năng võ thuật mà còn hiểu thêm về nhau, tìm thấy sự đồng điệu trong cảm xúc và tâm hồn. Mối quan hệ giữa họ từ sư phụ đệ tử dần chuyển biến thành tình bạn đáng quý và sự thấu hiểu đích thực.