Trên con đường đầy sỏi đá, Hiro nhìn Itonaga với ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã vượt qua biết bao gian khổ, từ rừng sâu tối tăm đến sa mạc cằn cỗi, để tìm kiếm sợi chỉ tình yêu kì diệu. Itonaga lặng thinh, với bàn tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ sợi chỉ phép thuật. "Chúng ta gần đến rồi, Hiro," cậu nói, giọng điệu tự tin nhưng đầy nghi ngờ.
Hiro nhấn chặt bước chân, ánh mắt sáng lên như ngọn đèn pha. "Chỉ cần tiếp tục đi, chúng ta sẽ thành công," anh khẳng định.
Nhưng khi họ đến gần hơn, họ phát hiện ra một bảo vật đá quý to lớn, bao phủ bởi lớp bụi cổ xưa. Itonaga nhướng mày, giơ lên sợi chỉ và thở dài. "Đây không phải là sợi chỉ tình yêu," cậu thốt lên, tiếng nói lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.
Hiro gục đầu, nước mắt nhỏ trên khóe mi. "Tất cả chỉ là một trò chơi ư? Cuộc sống của chúng ta, tình yêu của chúng ta..." Anh bừng lên trong cơn tức giận, quẳng lên đá quý màu hồng lấp lánh.
Nhưng lúc ấy, sợi chỉ phép thuật bỗng bén lên, rải rác ánh sáng màu hồng. Itonaga quay người, ánh mắt rạng ngời. "Đó không phải là sợi chỉ tình yêu, Hiro. Đó chính là chính bản thân chúng ta. Sợi chỉ tình yêu đích thực không nằm ở bên ngoài mà nằm trong trái tim của mỗi người chúng ta."
Hiro gật đầu, trong lòng bừng lên hy vọng mới. Họ không cần phải tìm kiếm nữa, vì tình yêu đã ẩn chứa trong họ từ đầu. Với bàn tay nắm chặt lấy nhau, họ bước ra khỏi địa ngục, tìm thấy thiên đường trong sự đồng cảm và chân thành của tình yêu đích thực.