Trong ngày thứ hai của thỏa thuận "cặp đôi bảy ngày", Sakura và Hana dường như bắt đầu thấu hiểu nhau hơn. Bước chân êm đềm dạo chơi trên con đường bành trướng của học viện St. Mary, họ không còn cảm thấy lạ lẫm hay ngượng ngùng trước sự chú ý từ mọi người xung quanh. Thay vào đó, ánh nhìn của họ dần trở nên ấm áp hơn, đầy ẩn ý và hiểu biết về đối phương.
Đến lúc bình minh len lỏi, Sakura đưa tay nắm chặt tay Hana, tâm hồn rối ren như dòng suối hỗn độn mà cô không thể hiểu rõ. "Hana à, tại sao chúng ta lại làm những điều này?" - Sakura nhẹ nhàng thốt lên, ánh mắt lặng lẽ nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Hana.
Hana không trả lời ngay, cô chỉ nghiêng đầu nhẹ và cười một cách rất riêng. "Có lẽ vì chúng ta cần cái gì đó... một điều gì đó khó nắm bắt, như những cảm xúc mà chúng ta không thể hiểu được từ lâu." - giọng nói của Hana êm đềm như hơi ấm nhẹ nhàng vuốt nhẹ lòng bàn tay của Sakura.
Sakura gật đầu nhìn xa xăm về phía trước, nụ cười trên môi hờ hững nhưng tâm hồn lại dâng trào. "Có lẽ vậy... chỉ trong bảy ngày này, chúng ta nhận ra, không phải vì người khác mà bản thân chúng ta cần biết thêm về nhau... cần hiểu rõ hơn về tình cảm đang dần nảy nở trong lòng mình."
Hai cô gái tiếp tục bước đi, dưới bầu trời rộng lớn nhưng tình cảm của họ lại dần trở nên chật chội hơn, đong đầy những bí mật và cảm xúc không thể tưởng tượng. Trong bảy ngày ấy, tương lai của họ, tình yêu và tâm hồn, tất cả đều đan xen trong một vở kịch đầy biến động và sự chấp nhận.