Trên con đường đầy sỏi đá và xoắn nghịch của thế giới song song, Lâm Ngọc Minh lẻ loi bước đi, ánh mắt rơi vào tia sáng mảnh khảnh của bức trời xanh kia. Cô cảm thấy mình bị mắc kẹt giữa hai thế giới - thực tại và truyện tranh mà cô từng mê say.
Đã bao lâu rồi, cô vẫn không thể hiểu lý do tại sao cô lại bị ép trở thành một "simp" trong câu chuyện. Hành động, lời nói, thậm chí cả suy nghĩ của cô đều bị chi phối bởi cái vòng lặp kỳ lạ - như một người máy điều khiển.
Mỗi bước đi, mỗi hành động của cô đều trở nên đơn điệu và lặp đi lặp lại. Cô cảm thấy chính bản thân mình đang bị một lực lượng vô hình cầm bắt. Hạnh phúc, buồn bã, sợ hãi, tuyệt vọng... Cảm xúc cuộn trào trong cô không ngừng, nhưng không một ai có thể hiểu được.
Những ánh mắt chế giễu, những lời nói sỉ nhục, cô phải đối mặt với tất cả mà không thể lên tiếng phản kháng. Nhưng giữa những giọt nước mắt chảy dài, dường như có một chút ánh sáng hi vọng hé mở trong tâm hồn cô. Cô không muốn tiếp tục là "simp", cô muốn tự do, muốn tìm lại chính mình - người Lâm Ngọc Minh thực sự.