Trong lúc công chúa Charlotte vô tình triệt hạ vài bước nhảy tuần hoàn ở sảnh lớn của tòa thành Adler, một cánh cửa bí mật bất ngờ mở ra trước mặt. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ bên trong, khiến cô không thể không bước vào. Nhưng thay vì gặp một phòng bí mật hay một quỹ tội ác, Charlotte bắt gặp một phòng ngủ cổ điển lộng lẫy, nơi Công tước Adler đang đứng giữa không gian tối om cô độc.
"Anh đang biết tập trung đó à?" Charlotte trêu chọc, không hề kiêng nể vẻ đẹp lạnh lùng của anh.
Mắt Adler lập tức đỏng đảnh nhìn cô, ánh mắt điên cuồng của một kẻ tìm kiếm sự chết chóc không che giấu. "Cô nghĩ mình đang chơi đấy à?" giọng anh âm trầm vô cùng khích lệ.
Charlotte giật mình trước sự chuyển biến đột ngột trong tính cách của người đàn ông trước mắt, nhưng không bỏ cuộc. "Anh không phải là một kẻ tàn bạo. Anh là một người đàn ông, với một trái tim thật sự," cô cố gắng nắm lấy tay anh, ánh mắt đầy quyết tâm.
Adler không kìm chế được nụ cười ác liệt, nhưng ánh mắt của anh lại chứa đựng một điều gì đó ẩn dật hơn. "Thì ra cô không hề sợ hãi, cũng không đuối sức trước chúng ta, không phải là không theo đuổi cảm xúc tự nhiên nữa. Vậy thì, sẽ mất bao lâu, điều đó sẽ khiến cô gục ngã?"
Mỗi lời nói của Adler dường như khiến Charlotte mất hết niềm tin vào mình, nhưng cô vẫn không thể rời đi. Cô là công chúa của một đế chế phồn thịnh, nhưng giờ đây, trái tim cô chỉ đập cho một kẻ tàn bạo.