Hiro đẩy cửa phòng Ryan mở ra, chỉ để bắt gặp cảnh tượng không ngờ: Ryan đang ngồi bên máy tính, mắt hướng về màn hình với gương mặt đầy cảm hứng và hào hứng. "Ryan, anh đang làm gì vậy?" Hiro hỏi, ánh mắt tròn to tròn mắt. Ryan quay sang cười tươi: "Ừ, tớ đang vẽ một fanart của chúng mình đây, Hiro à." Mình đứng khuấy động không khí trong căn phòng nhỏ hẹp và ấm áp, bắt đầu từ lúc này. Ryan nhìn Hiro với ánh mắt ấm áp và tinh tế. "Hiro à, tớ thích cậu." Lời nói khẳng định của Ryan làm tim Hiro rụt rè. Vậy mà, chính Ryan lại là người đầu tiên thổ lộ tình cảm. Hiro cảm thấy như mình đang mơ giữa thế giới thực và ảo. "Thật không? Tớ... tớ cũng thích cậu, Ryan." Hai chàng trai cười vui vẻ, không cần phải thể hiện tình cảm qua lời nói nhiều nữa. Từ giờ, họ không còn chỉ là hai nhân vật truyện tranh mà còn là tình yêu thực sự, đẹp đẽ và ngọt ngào như một câu truyện đam mỹ hoàn hảo.